Home Home » Truyện Dịch » (Phiên ngoại 23) KẾT THÚC CỦA NHÂN VẬT PHẢN DIỆN CHỈ CÓ THỂ LÀ CÁI CHẾT

Phiên ngoại 23

Dịch giả : Ann James

Chuyên mục Truyện dịch

Ngày đặc biệt, lưu giữ những khoảnh khắc đặc biệt!!! (1)

Nội dung :

***

Thái tử vội vàng kêu lên, gõ lên mu bàn tay đang nắm tóc anh. “Công nương! Thả, thả ta ra trước rồi chúng ta nói chuyện!”

“Thả cái gì? Cách duy nhất để loại bỏ những nghi ngờ vớ vẩn của ngài là vặt trụi mái tóc vàng này của ngài xem bên trong chứa gì!”

“Đây, đây rõ ràng là tấn công người hoàng gia đấy! Nàng cho rằng mình sẽ trốn được sao?”

Nếu bây giờ chúng tôi ở cung điện thì sẽ có người chú ý đến và có lẽ sẽ cố hết sức kéo tôi ra khỏi hoàng tử.

Nhưng may mắn là chúng tôi đang ở trong khu vực đốt rác của dinh thự công tước.

Nói cách khác, chỗ này là địa bàn của tôi đây này.

Khi nghe anh nói, tôi cười khẩy và đáp lại.

“Hừ, vậy em cắt cổ ngài luôn!”

“Ugh! Penelope Eckart!”

Kallisto hét lên trong khi vẫn đang vung vẫy cố gắng thoát khỏi tay tôi. Nhưng anh ấy không dùng sức để kéo tôi ra.

Vì thế tôi cứ tiếp tục ôm và lắc lư mái tóc của anh ấy.

‘Em cứ không buông đấy xem anh sẽ làm được gì?’

Nhìn anh ấy cứ như một kẻ ngốc, tôi cũng chả thấy vui vẻ gì. Tôi kéo tóc anh đến mức có cảm giác như sắp nhổ trụi hết tóc của anh vậy.

“Ahhh-!”

Tôi nhớ đến tiếng hét tuyệt vọng của anh ấy trong trò chơi và đột nhiên nhận ra từ trước cho đến nay chưa bao giờ nói với anh những lời ngọt ngào rằng tôi cũng thích anh hay yêu anh.

Ngay cả khi anh đối mặt với cái chết vì chiến đấu với một con rồng và khi tôi phải lựa chọn ở lại hay quay về kia.

Đến một lúc nào đó, anh ấy sẽ nói như thể anh là người duy nhất dâng hiến tất cả tình cảm trong mối quan hệ này và nếu anh ấy không níu kéo tôi như một kẻ điên, tôi sẽ rời đi ngay lập tức vậy.

Tôi không thể hiểu nỗi tại sao anh lại thành ra thế này nữa.

‘Em đã nói với anh rằng em đã tự mình chọn điều này, tại sao anh cứ lo lắng về điều đó chứ?’ Nhưng bây giờ khi cân nhắc kỹ lại có vẻ như tôi đã hiểu được phần nào. 

– …. Ta sợ, nếu vì ta mà nàng phải từ bỏ mọi thứ mà ở lại thì sao.

– Nếu sau này nàng khóc và ước lẽ ra nàng phải quay về kia trong lúc hối hận, ta phải làm gì đây? Lúc đó phải nói gì đây?

– Tôi không từ bỏ. Tôi chỉ chọn những gì tốt hơn thôi.

– …Thật sự đã chọn xong?

– Đúng. Tôi chọn ở lại vì đối với tôi mà nói thì ở đây sẽ tốt hơn cho mình.

So với kiếp trước thì tài sản của tôi không sợ thiếu mà ngược lại, có thể nói là một tiểu phú bà, mục tiêu sống cũng đã được đặt ra rõ ràng hơn. Nhưng Kallisto vẫn quan tâm đến sự lựa chọn của tôi dù nó đúng hay sai.

Bản thân tôi cũng vậy, tôi sợ một khi quay về kia, tôi sẽ mất đi tất cả sự ấm áp và những tình cảm Kallisto trao cho mình khiến tôi cảm thấy …

– Vậy làm sao có thể nói ngài đã để lại tất cả cho điện hạ?

Khi Cedric nói như vậy với tôi, anh ấy trông có vẻ hơi bực bội. Thật không công bằng.

‘Vậy tôi phải đổ lỗi cho ai khi để lại cơ thể bị ung thư dạ dày đang nằm kia?’

Bây giờ nghĩ lại, lời nói của anh ấy cũng có phần đúng.

Trái ngược với cảm giác bất công của mình, tôi loại trừ Kallisto một cách vô thức khi lên kế hoạch cho tương lai.

Tôi cũng lo lắng chứ, không biết được cuộc sống ở đây và cả tương lai sẽ diễn ra như thế nào, tôi hoàn toàn không biết được.

‘Mình không biết điều gì sẽ xảy ra với cả hai. Nếu sau này chúng ta chia tay… ‘

Để đề phòng trường hợp không có sự giúp đỡ của Eckart hoặc Kallisto, tôi sẽ phải kiếm việc làm nào đó khi sống một mình trong tương lai.

‘Nhưng nếu thừa kế ngai vàng thì tiền bạc của cải không phải là vấn đề, và đạt được mục tiêu chỉ dễ như trở bàn tay.’

Mặt khác thì vị thái tử này luôn vẽ lên tương lai của anh với tôi và lấy nó làm trung tâm.

Tôi ước ao và hi vọng tình cảm của anh ấy dành cho mình sẽ tồn tại mãi mãi như thế.

Nên tôi lo sợ một ngày nào đó sự dịu dàng này sẽ như bọt biển tan biết mất, nhưng anh ấy chưa một lần quan tâm đến điều này. Sau cùng thì chúng tôi cũng lo lắng về điều giống nhau.

Và vì vậy cả hai đổ lỗi cho nhau.

“… Xong rồi hả?”

Vào lúc ấy tôi đã ngừng kéo tóc anh.

Hơi ấm của bàn tay anh phủ lên những ngón tay đang hơi dùng sức của tôi.

“Nàng có thể tiếp tục mà.”

“…”

“Cứ làm cho tới khi nàng hết giận là được. Từ lúc chạy ra khỏi phòng họp thì ta đã chuẩn bị cho việc này rồi.” Thái tử khẽ lắc mái tóc rối xù hướng về tôi.

‘Nhìn ảnh có vẻ như đang chịu đựng bị ức hiếp lắm…’

Không mấy dễ chịu khi thấy tóc anh giờ đây chả khác gì cái tổ quạ.

Ánh mắt anh chăm chú nhìn tôi, hai quầng thâm dưới mắt anh hiện rõ, có lẽ do vài đêm liền đã không có giấc ngủ ngon.

Cảm giác tầm nhìn của tôi nhòe đi vì những giọt nước mắt nóng hổi. Tôi cắn chặt môi, ngập ngừng mở miệng.

“Điện hạ.”

“Ừa.”

“Ngài có nhớ em đã từng nói … em không phải là Penelope?”

Thực lòng tôi không muốn nói về xuất thân đầy sóng gió của mình cho lắm.

‘Nhưng giờ nó cũng không còn quan trọng nữa.’

Tôi lặng nghĩ.

Thái tử đang trầm ngâm suy nghĩ lý do tại sao tôi lại đột nhiên nói ra lời này rồi sau đó vội vàng gật đầu.

“Ta nhớ.”

“Ngài có cho rằng đó chỉ là một lời nói dối không?”

“…Không.”

Người đàn ông lươn lẹo này đáp lại ngay tức lự.

“Ta vẫn có thể thay nàng tiêu diệt đế chế này cho dù nàng thú nhận mình là một trong những kẻ Leila kia.”

“Ngài đừng có áp đặt mong ước của ngài lên em vậy chứ.”

“Rõ ràng như vậy sao?”

Thái tử mỉm cười nhưng vẻ mặt lại như vô cảm.

“Thành thật mà nói với đống công việc mà ta đã trải qua gần đây, ta không biết tại sao mình lại giết Leila. Ta có hơi hối hận.”

“Giữ mồm giữ miệng của ngài đi! Đừng nói chuyện nghiêm túc như vậy trong khi chúng ta vẫn đang ở trong dinh thự của Công tước chứ.”

Nhưng anh lại cầm lấy tay tôi và ấn lên tóc anh lần nữa rồi lại lên tiếng than vãn.

“Không lẽ vẫn ổn nếu ta la hét khi bị nàng túm tóc trong dinh thự công tước?”

“Ừm việc này thì không sao, vì mọi người ở đây đều có ưa gì ngài đâu.”

“… Giờ ta biết tại sao nàng cư xử như thế với thành viên hoàng tộc rồi, vì nàng học mấy cái này từ Eckart cơ mà.”

Anh ta càu nhàu với vẻ mặt hờn dỗi vì không thể phản bác thêm nữa. Tôi ngó lơ anh nhưng sau đó đối phương lại lên tiếng hỏi.

“Nàng có nhớ tại sao ta lại muốn nàng giữ nanh Rồng Vàng không?”

“Để em có thể chính thức tiếp quản quyền lực thống trị của hoàng đế.”

“Đúng vậy, chính vì vậy mà ta đã cứu bệ hạ đang hấp hối phải để cho ông ở lại đây.”

“Dù sao thì ta cũng sẽ kết thúc cuộc đời mình một khi nàng ra đi … Oái!”

Kallisto tiếp tục hét lên khi tôi bất lực kéo tóc anh ấy, anh vội vã nghiến răng và sửa lại lời nói của mình.

“Ta biết ơn và mang ơn nàng người đã cứu ta. Ta mang món nợ mà không thể trả nổi bằng cả cuộc đời của mình.”

‘Ít nhất thì anh cũng biết điều đó.’

Gật đầu với vẻ mặt hài lòng, tôi đã sớm xóa bỏ vẻ mặt cau có của mình và bình tĩnh nói ra sự thật.

“Đúng vậy. Em là cứu cánh duy nhất hồi sinh cuộc sống của ngài ấy nhỉ.”

“Vâng thưa quý cô.”

Tôi hỏi Thái tử khi anh lặng lẽ gật đầu như đồng ý.

“Vậy ngài nghĩ sao về cơ thể ban đầu mà em đã sống qua ấy?”

“…Huh?”

Kallisto phản ứng hơi chậm, dường như có hơi khó hiểu không rõ tôi đang nói gì.

“Em không phải là Penelope thật, vì thế em cũng sẽ có cơ thể riêng thuộc về mình.”

“Hả…”

“Tại sao em lại cần đến chiếc răng nanh Rồng Vàng khi quay trở lại thế giới ban đầu của mình?” Tôi cố gắng nói một cách nghiêm túc nhất có thể, nhưng giọng nói của tôi đang dần run rẩy.

Tôi không thể giúp gì được. Ai sẽ lo nghĩ cho cái chết của tôi? Và thành thật mà nói, tôi vẫn không tin vào điều đó.

Tôi phải chết một cách ngu ngốc trong thân xác già nua của mình, nơi đã phải chịu đựng quá nhiều. Chỉ cần nghĩ đến việc này, trong đầu tôi lại dâng lên những mối hận thù day dứt.

“Em còn không rõ liệu điện hạ có nhận ra rằng ngài đã yêu một người mà ngài thậm chí không biết mặt của cô ấy không cơ chứ.” Tôi hờn dỗi trừng mắt nhìn thái tử.

“Việc này… Nàng đang nói cái gì thế?”

Kallisto dường như đã nghiền ngẫm lại lời nói của tôi với vẻ mặt bối rối, đột nhiên hạ bàn tay đang nắm lấy má tôi và ôm lấy má tôi.

Đôi mắt đỏ của anh rung lên đầy phẫn nộ. Một lúc sau anh vẫn cố gắng hỏi trong khi vẫn đang cắn chặt môi.

“Đừng nói với ta…”

“…”

“Nàng đã chết rồi sao?”

Tôi không ngờ anh ấy lại kinh hoàng như vậy. Khuôn mặt Kallisto tái đi, phản ứng của anh có vẻ hơi kỳ lạ.

Tôi có chút bối rối nhưng cảm giác khó hiểu này lắng xuống nhanh hơn tôi nghĩ.

Ngay khi tôi mở miệng, một giọng nói khô khốc phát ra. Giống như chúng tôi đang nói về chuyện tình cảm của người khác mà không phải của mình.

“Em đã cứu mạng ngài và ở lại đây, có lẽ bây giờ em đã như ngài nói.”

“… Ôi trời ơi, Penelope Eckart.”

Kallisto gọi tôi và thở dài ngay khi tôi xác nhận điều anh ấy nghĩ là đúng. Anh dường như không thể tiếp tục nói được gì nữa, một lúc sau lại bật ra một tiếng kêu nhỏ.

“A, chết tiệt… Tại sao không nói cho ta biết sớm hơn?”

“Em nghĩ nó không quan trọng cho lắm.”

“Làm sao có thể không quan trọng, đó là sinh mạng của nàng mà!”

“Bởi vì em không hối hận khi cứu ngài.”

Anh không thốt nên lời và nhìn tôi ngơ ngác khi nghe câu nói đó.

Cảm giác tội lỗi và hối hận lướt qua đôi mắt đỏ ngầu của anh.

“… Ta không biết phải làm gì với nàng đây.”

Anh ấy duỗi tay chạm vào má tôi, thì thầm với vẻ mặt đau khổ.

“Em ổn mà.”

Tôi nói thật, do đó tôi nhẹ nhàng trấn an anh.

Tôi đã nói với anh điều đó để anh không phải lo lắng về sự lựa chọn của mình, và tôi sẽ không bao giờ hối hận vì đã lựa chọn nó. Nhưng bàn tay của Kallisto vẫn không có dấu hiệu sẽ buông tôi ra.

Khi mắt tôi chạm vào mắt anh, nó chứa đầy một nỗi buồn xa lạ. Tôi vẫn lên tiếng dỗ dành anh.

“Em đã nói rồi. Ngay cả bây giờ nếu em muốn quay về kia thì cũng không thể.”

“Làm sao giống nhau được …! Ha…”

Anh đột nhiên ngừng nói và thở một hơi dài thườn thượt. Một khoảng lặng ngắn bao trùm trong khu đốt rác.

Tôi vẫn nắm chặt tóc thái tử và anh ấy thì ôm má tôi trong một tư thế quái dị khiến bất cứ ai cũng phải e ngại.

Chúng tôi cứ như kẻ ngốc nhìn chằm chằm vào nhau trong một lúc.

“… Nàng biết không? Ta đã nói là nàng đừng từ bỏ bất cứ thứ gì.”

Để cho mối quan tâm và suy nghĩ của Kallisto được giải quyết ổn thỏa, tôi mở miệng.

“Do đó ngài hãy chấm dứt sự nghi ngờ và phải tin tưởng em. Em rất khó chịu mỗi khi ngài làm vậy, đến mức em muốn sởn hết cả tóc gáy luôn đấy.”

“Ta không biết nữa, mặc dù nói nàng đã lựa chọn như vậy.”

“Nếu ta biết hết mọi việc … ta sẽ không bao giờ nói với nàng những thứ ngớ ngẩn như ‘đừng đi, đừng rời khỏi ta’.”

“Lại điên khùng gì rồi, em sẽ lo liệu được mà.”

Khi tôi cúi đầu và nhìn chằm chằm vào anh ấy với một nụ cười nhẹ nhàng.

Sau khi cau mày, anh cũng đã mở miệng. “Ta luôn sợ hãi.”

“…”

“Ta sợ nàng sẽ trách ta vì cứ ngồi đó.”

Tôi thở dài khi nghe câu nói này và cuối cùng cũng buông tóc anh ra.

“Sự lựa chọn của em là ở lại đây, thưa điện hạ. Ngài không có lỗi gì hết.” Tôi nói thẳng thừng và chắc nịch rồi gỡ tay anh ra khỏi má mình, sau đó lùi lại một bước.

“Chỉ do hành vi ngày hôm qua của ngài nên em muốn đổ lỗi gì đó thôi.”

“…Công nương.”

“Em hiểu ngài đã rất lo lắng. Một phần do em đã không nói rõ ràng … Đối với ngài và em mà nói thì mọi thứ vẫn còn quá mới mẻ.”

Tôi nhún vai khi cố gắng chỉnh sửa mái tóc rối tung giữa các ngón tay của anh ấy.

Tôi không nghĩ thì ra hẹn hò khó đến thế cho đến tận lúc này. Nhưng tôi buộc mình phải nuốt lời than thở và tiếp tục lời nói cần thiết.

“… Nhưng em sẽ nhắc lại, nếu ngài cứ tiếp tục hành động như vậy, nó thực sự khiến em bực bội đến cáu giận bản thân vì đã ở lại đây đấy.”

Mối quan hệ mà không vượt qua được sự lo lắng cứ sống trong hoài nghi thì cũng như đi trên mặt băng mỏng, đến cuối cùng chỉ là một mớ hỗn độn mà thôi.

Đã đến lúc cái tên thái tử này phải đối mặt rồi.

“Có lẽ em sẽ rời xa ngài, hoặc có lẽ em sẽ tìm cách quay lại thế giới ban đầu của mình.”

“Không!”

Kallisto hét lên đầy bất lực trước lời nói của tôi. “Ta, tất cả là ta sai, do ta hết.”

“…”

“Nàng đừng nói vậy. Ta thề là ta sẽ không làm như vậy nữa, nhé? Hãy tha thứ cho ta nhé.”

Chỉ trong một giây ngắn ngủi, những lời xin lỗi tuôn ra từ miệng anh không ngớt trong khi anh dần thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi.

Chỉ cần nói đến vấn đề này thì anh rất dễ mất bình tĩnh. Mồ hôi lạnh chảy dài trên mặt, trông anh tuyệt vọng như sắp chết vậy.

Tôi yêu anh ấy như thế.

Anh là một kẻ kiêu ngạo, một người ngạo mạn, nhưng anh là một kẻ ngốc sẵn sàng cho tôi cả thế giới này.

‘Anh ấy là một kẻ si tình và chắc chắn không thể cứ thế từ bỏ được.’

Tôi đã từng nghĩ rằng một cặp đôi sẽ không đánh nhau khi chỉ vừa bắt đầu mối quan hệ.

“Chỉ với những lời đó thôi sao?”

Tôi hỏi thái tử khi anh không ngừng xin lỗi.

“Em tức giận hơn mình nghĩ, ha.”

“Vậy thì … Ta phải làm sao để nàng không còn tức giận nữa?”

“Ài, ai biết được đâu nè…”

“Penelope Eckart.”

Trước giọng nói thiếu kiên nhẫn của Kallisto, tôi giả vờ suy nghĩ và cười cho có lệ.

“Ngài vừa nhìn thấy công tước mà phải không?”

Đôi mắt anh mở to khi nhìn xuống cánh cửa.

“Nàng đang bảo ta … quỳ xuống hả?”

Continue…

—–

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

viVI